Nghe mấy bà bạn thân ở cơ quan tam su gia dinh mà em phát thèm, chồng lúc nào cũng thủ thỉ, tỉ tê, tâm sự với vợ đủ điều trong khi anh nhà em thì im thin thít, cả ngày chỉ mở mồm ra nào là công việc bận, thời tiết khó chịu. Anh chẳng để ý tới em, có lần em làm tóc mới, ai cũng nhận ra, kể cả anh hàng xóm thế mà chồng mình thì “bánh bơ”.
Đến khi em nhắc khéo, anh mới nheo mắt gườm gườm ậm ừ cho qua. Em mở màn luôn: “Người đâu mà cứng kheo kheo, sao anh không mềm mại bằng 1/3 anh hàng xóm nhỉ?”
Anh mắc bệnh “yêu mẹ quá”, cái gì cũng mẹ…
Thế là anh sừng sộ hất hàm: “Qua đó mà xin cưới”. Thế có bực mình không hả chị?
Bao nhiêu ngày em phải chờ cơm, gọi điện thì điện thoại chồng toàn tò te tí, đi họp về muộn anh cũng chẳng nhắn tin gọi lấy một lời. Anh về, em bảo em khó chịu khi ngày nào cũng chờ cơm chồng như mẹ mong con. Anh còn thản nhiên: “Vâng, kính mẹ, mẹ ăn trước không phải chờ con”.
Em buồn lắm, anh dường như chẳng coi em là vợ nữa. Con cái, việc nhà toàn 1 tay em gánh vác. Trước những câu nói rất không hợp tác đó, em lại nổi khùng, chiến tranh trong nhà bùng nổ liên tục.
Lại một chuyện nguy hiểm nữa là anh mắc bệnh “yêu mẹ quá”, cái gì cũng mẹ mẹ. Nghe mà phát bực. Mẹ anh nói gì anh cũng răm rắp nghe, có lần bà nghe nhầm cuộc điện thoại của em. Em nói chuyện với chị đồng nghiệp hẹn đi ăn trưa mà bà lại tưởng em hẹn trai. Đến tai anh, anh nổi đóa lên rồi bảo ly dị.
Em thấy bế tắc quá, chẳng ngày nào là vợ chồng em không cãi nhau. Mà toàn chuyện bé tí, rồi chẳng ai nghe ai, chuyện bé xé ra to.
Anh suốt ngày bảo em là ky bo, già khú, hư… chê em này nọ. Em rất đau đầu chuyện này. Em nên thay đổi theo anh hay bắt anh phải thay đổi theo em? Hay chia tay ạ…?
Xem thêm : Lịch thi đấu bong da vòng loại world cup 2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét